Nỗi buồn nhỏ bên mộ đại tướng Võ Nguyên Giáp

10/05/2018

khu lăng mộ đại tướng

Bước xuống xe, trải qua một quãng đường dài, tôi và một số người liền đi tìm chỗ vệ sinh. Đập vào ngay mắt tôi là cảnh từng dòng người tản mạn ra khắp nơi ở khu vườn bạch đàn phía trước biển để kiếm những bụi cỏ, lùm cây. Tôi thật sự bị choáng trước hình ảnh này. Giấy vệ sinh bị vứt trắng xóa khắp mọi nơi. Dưới cái nắng hầm hạp, mùi thối nồng nặc. Theo chỉ dẫn của một tấm biển, tôi được dẫn đến một nơi được cho là nhà vệ sinh. Nơi đây chỉ có mấy tấm bạt xanh quây quanh những cọc gỗ, không mái che, không cửa, không nước theo hình thức tạm bợ.

Đã hơn sáu tháng kể từ ngày Đại tướng tại được đưa về vũng Chùa, khu lăng mộ của đại tuớng mỗi ngày có đến vài ngàn người đến thăm viếng mà những nguoif quản lý chưa xây được một khu nhà vệ sinh đàng hoàng, sạch sẽ - việc làm chỉ trong khoảng thời gian ngắn là xong. Thật buồn!

Chuyến đi về nguồn này trong đoàn có nhiều văn nghệ sĩ. Khi đến nghĩa trang Độc Lập ( thuộc tỉnh Điện Biên), ngã ba Đồng Lộc (thuộc Hà Tĩnh), sau lễ dâng hương trang nghiêm, các văn nghệ sĩ trong đoàn chúng tôi lại hát hoặc đọc thơ để tưởng nhớ, đến công lao của các anh hùng liệt sĩ. Việc làm ấy của chúng tôi được lãnh đạo ban quản lý nghĩa trang và người dân địa phương rất ủng hộ. Ai nấy dung dưng xúc động và hòa theo câu hát, lời thơ.

Thế nên khi đến mộ Đại tướng, chúng tôi cũng mong muốn thể hiện hành động này. Nhưng khi xếp hàng cầm nén nhang vừa đi lên khu lăng mộ vừa khe khẽ cất lời hát thì ngay lập tức bị “hắt một gáo nước lạnh”, các chiến sĩ làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự ở đây quát: “Không được hát!”. Họ còn yêu cầu đoàn chúng tôi nhanh chóng thắp nhang rồi ra khỏi mộ. Quan điểm của chúng tôi đâu phải cứ đi viếng mộ thì phải sụt sùi, ủ ê. Hát, đọc thơ để tưởng nhớ người đã khuất chứ đâu phải cười cợt vô tâm mà chúng tôi bị đối xử thiếu tế nhị, thiếu văn hóa như thế.

Nguồn: báo Tuổi trẻ